Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

Mình muốn đi tìm một nơi bình yên.

           Vì chính cõi lòng mình không bình yên, sống nơi nào mình cũng có nhiều nỗi ưu phiền, đó là do chính bản thân mình tự đào hố vùi mình trong đó. Có ai sống mà muốn làm khổ mình đâu? Nhưng vẫn chưa vượt lên được nên cứ chìm, chìm mãi...
           Mình chưa biết rõ về cuộc sống khó khăn của người đồng bào miền xa như thế nào nhưng trong ấn tượng cả mình họ có đời sống khó khăn nên cứ cần cù chịu khó lo làm việc, họ không lắm lời soi mói cuộc sống riêng tư của ai, mà gần như mình thấy họ có cái chung và giúp đỡ lẫn nhau nhiều hơn.
           Cuộc sống ở đây lạnh lùng, mà khi sống ở Thành phố lớn thì lại càng lạnh lùng hơn.
           Nhiều lúc tự hỏi bản thân sao cứ phải mải đuổi theo cuộc sống, kiếm tiền để trang trải cuộc sống đầy những cám dỗ với xa hoa, vì sao phải kiếm nhiều tiền thỏa mãn ước vọng cao vời... cứ chạy như bao người đang chạy...??? Đầy đau khổ!
           Mình chưa từng thấu nỗi cơ cực của người dân miền cao, miền xâu, miền xa, những "thiếu thốn" (như lời người ta hay nói) đến mức nào nhưng họ cũng đã duy trì cuộc sống được với bản làng đấy thôi. Mình muốn một lần thử sống ở nơi nào đó khá yên bình như thế.
           Từ trước tới giờ dẫu có phải làm gì đó cũng chưa đến nỗi gọi là vất vả lắm, giờ lao vào làm việc như người ta thì mình có thể làm nổi không, từ từ rồi sẽ quen dần mà.
           Người ta nói với mình là về làm dâu Miền Trung vất vả lắm nhưng mình muốn được tìm đến nơi nào càng vất vả càng hay, mình muốn tạo lập một đời sống mới, xem như là vô trách nhiệm với gia đình cha mẹ ruột như những người con gái ngày xưa khi gả đi cũng chỉ biết làm dâu cả đời. Được gia đình chồng cho tự do chọn nơi sinh sống, có một người má chồng không hằn hộc đắng cay, lại thương mình như con gái, đó là diễm phúc của người may mắn như mình. Mình muốn thử về đó sống một thời gian xem cuộc sống sẽ như thế nào, vất vả làm việc bao nhiêu mình không sợ mình chỉ sợ mỗi cái lời nói của người ta thôi.
          Biết rằng nghèo khó quá thì cũng buồn, nhưng mải miết kiếm tiền mà phải chịu đựng sự nhịn nhường đến mức đánh mất bản thân mình thì lắm tiền để làm gì cơ chứ. Dẫu sao nhà có ruộng, chỉ một mình mẹ ở nhà, không có cơ sở mua bán, nhưng cũng có thể đi làm với người ta...điều kiện như vậy cũng sống được mà, vất vả chút như tâm hồn thanh thản. Nghe nói đi làm gì đó mỗi ngày cũng được chừng vài chục nghìn cũng đủ trang trải bữa cơm và mua len đan với móc.
          Chẳng biết suy nghĩ của mình như vậy có ngây thơ lắm không nữa???
          Người ta vốn vẫn sợ cái cảnh làm dâu xứ lạ và ai cũng bảo không ở đâu sướng bằng sống với mẹ ruột mình, người ngoài đó vốn vẫn có cái nhìn không mấy thân thiện dành cho người con gái gốc Miền Tây như mình về cuộc sống tiêu pha và đầy đủ, là họ nghĩ thế, biết rằng ngày tháng trôi qua và người ta sẽ hiểu nhưng mình muốn đi tìm cuộc sống bình yên mà, về đó sống có bị gièm pha nữa chăng???
         Có nhiều câu hỏi trong đầu mình đến ngớ ngẩn luôn.

http://vn.nang.yahoo.com/l%C3%A0m-vi%E1%BB%87c-%C4%91%E1%BB%83-l%C3%A0m-g%C3%AC-044500401.html;_ylt=AqtgJ4383PEKSv.ppvJHExFPeeR_;_ylu=X3oDMTNxaG4zcTVhBG1pdANUaW5oeWV1IFRvcFN0b3J5BHBrZwM3Nzc1NDI0Yy1lYzMwLTM2ZWYtOTNjMy0yYzRlZWMzOTA3ZDUEcG9zAzYEc2VjA3RvcF9zdG9yeQR2ZXIDOGMwMDI2ZjAtYTQ5OC0xMWUxLWI1YjMtYjhlZWE5ZThkOTIw;_ylg=X3oDMTFldm9hcjR1BGludGwDdm4EbGFuZwN2aS12bgRwc3RhaWQDBHBzdGNhdAMEcHQDc2VjdGlvbnM-;_ylv=3

http://vn.news.yahoo.com/b%C3%A0i-2-b%C3%A1n-s%E1%BB%A9c-mua-b%E1%BB%87nh-012500996.html

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Hiểu cơ thể cần gì đi!

         Hai hôm rồi đau họng, ngủ mà nửa đêm tỉnh như là đủ giấc vậy như cổ họng thì đau, cố gắng bước xuống giường đi tìm nước uống cho nó dịu lại, một đêm cũng một hoặc hai lần, nằm xuống ngủ tiếp thì ngủ mê man luôn tới sáng mà báo thức nó có kêu inh ỏi không mình cũng không hay nữa.
       Hôm qua còn nấu nồi cơm để trưa nấu ra thành nồi cháo, hôm nay thì phải gội đầu theo lịch nên không kịp nấu cơm luôn. Dự định là sẽ có bữa trưa thật sự rất rất là đơn giản, trong thời gian ngồi đợi nồi cơm điện bật nút sẽ cho nồi đậu xanh bí đao song hành, và ngồi trông coi chúng mình sẽ móc thêm vài dòng khăn choàng nữa.
      Hồi nãy mua trái bí đao với mấy trái xoài tượng của chú kia đi báo dạo mà chú không tính nhẩm được nên cứ bấm máy tính hoài, mình tính nhẩm cũng không tệ đâu nhưng xém tí nữa là trả thiếu cho người ta rồi, 2 món mà chỉ trả có tiền xoài, không phải cố tình quỵt nhưng thấy áy náy trong lòng.
     Bữa sáng hôm nay là hai cốc nước lạnh, 1 ly nước sắn dây không đường, 1 viên kẹo ngậm "CHỐNG" đau họng. Nhìn bánh mỳ mà hỏng dám đụng vô, ám ảnh cái cảm giác nóng như lửa đốt trong họng lúc nửa đêm, không khí thì oi bức, cái quạt gió khiến mọi thứ bốc hơi đến khô khan, đưa tay lên trán mồ hôi ướt đãm nhưng lạnh lạnh bàn tay...
     Dường như bên trong cái tai trái nó có cái gì đó gây cảm giác ù ù, nhưng đây có bị nước vô, ngoáy thì cũng chẳng có gì gọi là xứng đáng để làm cản trở âm thanh cả, mình có tiền sử viêm tai giữa nhưng giờ đâu có tiếp xúc âm thanh ồn, không nghe phone, 8 điện thoại toàn mở loa ngoài và để xa... thế mà không hiểu nổi!!!
    Cầu mong mọi thứ bình yên!

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Hôm nay ăn cháo rồi

Sáng dậy thấy trong người không được khỏe lắm, thấy hơi mệt trong người mà không muốn dậy luôn á. Miễn cưỡng bắc nồi cơm lên nấu nhưng trong ý định là sẽ ăn cháo rồi, ra sạp đồ rẫy thấy có nấm ngon mừng quá hốt một nắm, thêm nắm đậu cove, nhặt lên 1 ánh gừng nho nhỏ, mua thêm 1000 đồng hành lá
.
Đây là tô cháo của mình cho bữa trưa nè.

Sáng nấu cơm rồi trưa múa ra nấu thành cháo với nấm và đậu cove, thêm gừng, thêm hành lá và tiêu nữa. Hồi tối mua được cây tàu hủ non trong siêu thị nên tô cháo toàn những đồ mát.

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Sản phẩm khăn choàng cổ bằng len - làm thủ công














Cái khăn này mình hứng lên làm nó thành như thế, mình mới tập làm nên chưa mướt lắm nhưng đây là thành phẩm mà mình rất thích.
Có người đặt mua rồi đấy, mình bán với giá 80k, nó dài 1,8m ngang 1,6 tấc, tua rua hơi ít.














Cái này vốn dĩ mình có ý định làm khác nhưng vii tình đổi hướng nên nó ra thế này, nhìn cũng được chứ bộ.
Cái này cũng có người đặt mua rồi, mình cũng bán với giá 80k, chưa đo chính xác nhưng nó dài gần 2m, ngang cũng khoảng 1 tấc rưỡi, tua rua tương đối nhưng chỉ viền 1 đường màu tím chứ hok có hoa.
Những cái sau mình sẽ không làm dài như thế nữa trừ khi có ai đặt, dài chừng 1,4m đến 1,8m là được rồi. Theo mình thì vậy!